Câu chuyện học tiếng Anh của tôi

Đôi Lời Của Bản Thân

Thông điệp gửi tới những ai đang gặp khó khăn trong việc học nói tiếng Anh

Chào các bạn, tôi là Duy (Mr. Dave), người tạo ra khóa học “Let’s Speak – Tự Tin Nói Tiếng Anh” tại SuSi English.

Chào mừng bạn đến với SuSi English, nếu bạn quan tâm tới việc học nói tiếng Anh, hãy để tôi kể bạn nghe hành trình tôi đã tự học tiếng Anh như thế nào từ một người không biết gì về tiếng Anh, một số 0 tròn trĩnh cho tới bây giờ trở thành một thầy giáo dạy tiếng Anh nhé.

Nhiều năm trước, khi đó tôi còn là sinh viên của Khoa Cơ Khí Giao Thông Trường Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng. Cũng như bao sinh viên khác của trường Bách Khoa, vì là dân khối A nên nói tiếng Anh đối với chúng tôi là một điều gì đó xa xỉ, trừ một số ít sinh viên khá giỏi tiếng Anh thì chúng tôi học tiếng Anh chỉ để ra trường, và cũng phải rất chật vật với nó, có người phải thi tới trên dưới 10 lần mới qua được kỳ thi tiếng Anh đầu ra này.

Những năm sinh viên của tôi trôi qua với những ký ức đẹp của các phong trào đoàn đội, tham gia các đội nhóm và công tác thiện nguyện, làm thêm, … mà không hề biết đến tiếng Anh. 

Thật ra thì hồi năm nhất đại học, tôi có được bạn bè rủ rê đi học thêm một khóa tiếng Anh của một ông thầy ở trường. Tôi cũng đi theo phong trào vì bạn tôi đi, nhưng rồi cũng chỉ được ba tuần là tôi bỏ, vì chán. Ngoài ra, vì hồi đó tôi ở ký túc xa nên tôi có tham gia vào câu lạc bộ tiếng Anh ký túc xá (DEC – Dormitory English Club) của trường Bách Khoa một phần vì ham vui, phần nữa cũng vì tôi không muốn bỏ phí thời sinh viên đại học của mình, nên là cứ tham gia được gì thì tham gia. Gắng gượng tham gia được khoảng gần một năm với tần suất sinh hoạt vài tuần một lần, tôi cũng bỏ vì không thấy tiến bộ gì nhiều. Tôi gặp vấn đề với phát âm của mình nên tôi rất ngại nói, tôi sợ nói sai người khác sẽ cười mình.

Cho tới đầu năm thứ tư của thời sinh viên vào tháng 9 năm 2014, công cuộc học tiếng Anh của tôi mới thật sự bắt đầu một cách nghiêm túc.

Câu chuyện bắt đầu như thế này.

Hè năm đó tôi đi làm thêm tại một nhà hàng, khách sạn gần biển trên đường Nguyễn Tất Thành, Đà Nẵng. Chỗ đó không phải dành cho Tây, nhưng thời gian đó có một anh bạn người Đức tạm trú ở khách sạn đó và thường xuyên xuống ăn ở nhà hàng. Với tôi, việc tiếp và phục vụ khách của nhà hàng thì rất bình thường, tôi còn thấy vui nữa vì tôi đi làm để trải nghiệm. Nhưng lần đó tôi được chị quản lý giao cho việc phục vụ anh khách người Đức đó, tôi đã rất lúng túng, vì không biết nói tiếng Anh. Nhưng tôi vẫn nhận lời tới gọi đồ ăn nước uống và phục vụ anh ta. Tôi nhớ hồi đó tôi chỉ 3 câu: Hello, you want eat something và thanh you. Tuy chỉ nói được như vậy nhưng tôi rất vui vì đã dám nói để làm tốt công việc được giao. Từ lần đó tôi thấy mình cần phải học để nói được tiếng Anh vì lúc đó tôi bắt đầu thấy được tầm quan trọng của nó với cuộc sống của mình.

Một lần khác cũng trong hè năm đó, tôi cùng đám bạn tôi đi vào Hội An chơi. Vào tới Hội An, chúng tôi đi dạo và ăn uống như mọi lần đến đây. Hội An hôm đó là một ngày đẹp trời, cũng vẫn tấp nập và đông đúc người qua lại, khách du lịch trong nước, ngoài nước từ khắp nơi trên thế giới đổ về đây tham quan, du lịch. Nó vẫn như cái cảnh những lần trước tôi vào đó. Điều làm tôi khá bất ngờ về chuyến đi đó là đứa bạn tôi, tên H, lúc chúng tôi đang ngồi ăn mấy món ăn vặt bên đường thì H bắt chuyện với một chị bạn người nước ngoài ngồi bên cạnh để nói chuyện một cách rất tự tin, dù không kéo dài được cuộc nói chuyện lâu, chỉ mấy câu chào hỏi khi gặp người lạ như: Hello, where are you from, why do you come here, do you like Vietnamese food, what do you think about Viet Nam or Hoi An, … trong khi những người còn lại trong nhóm và tôi chỉ biết nhìn và cười. Nhưng chừng đó thôi cũng đủ làm tôi phải suy nghĩ về bản thân mình. Tôi và H là bạn cùng quê, chơi với nhau từ hồi nhỏ, những cái khác thì tôi không biết chứ chuyện học hành thì tôi không hề thua kém H, còn tiếng Anh thì chúng tôi đều dốt như nhau, vì thầy cô ở quê dạy chán nên chúng tôi không ai chịu học. Riêng lần đó thôi thấy mình thua kém H hẳn một thứ gì đó, có thể là về khả năng nói tiếng Anh, và về sự tự tin. Và đó cũng chính là lúc tôi nói với chính bản thân mình rằng tiếng Anh thật sự cần với mình, và tôi bắt đầu lao vào học.

Đi hỏi han bạn bè xem thử có chỗ nào học tiếng Anh giao tiếp được được không, câu trả lời tôi nhận được là ít nơi dạy chất lượng, và đa số quanh khu vực tôi ở quanh trường Bách Khoa toàn là mấy chỗ luyện thi đầu ra Anh văn của trường, nếu học phải đạp xe xuống phố và học phí khá đắt. Vì điều kiện lúc đó không cho phép, cộng thêm với kinh nghiệm không tốt với việc học tiếng Anh tại lớp học thêm và ở trường từ trước. Tôi đã quyết định TỰ HỌC. 

Bắt đầu cuộc hành trình tự học tiếng Anh của mình, việc đầu tiên tôi làm, đó là lên mạng tìm kiếm thông tin về việc tự học, về tài liệu và các phương pháp được cho là tốt nhất để tự học tiếng Anh.

OMG, tin được không! Chỉ với mỗi từ khóa “Phương pháp tự học tiếng Anh hiệu quả nhất cho người mới bắt đầu” tôi gõ trên chị google, chị đã không phụ lòng tôi bằng việc cho tôi một đống thông tin về tài liệu và phương pháp để học, nhiều đến nỗi tôi không biết cái nào luôn. Phương pháp nào cũng bảo của mình là tốt nhất, là hay nhất, là hiệu quả nhất. Với một thằng gà mờ tiếng Anh như tôi thì đây quả thực là một thử thách khó nhằn trong việc lựa chọn, vì có quá nhiều.

Hồi đó, những phương pháp tiêu biểu mà tôi có thể tìm được trên mạng được kể đến như là: Crazy English của thầy Li Yang bên Tung Của, Effortless English của thầy AJ Hoge bên Mỹ, Phương pháp của tiến sĩ Pimsleur, 5 bước để nói một ngoại ngữ của anh Phạm Quang Hưng (Việt Nam), phương pháp đánh vần tiếng Anh của anh Nguyễn Ngọc Nam (Việt Nam), Phương pháp học tiếng Anh online trên hellochao.vn của thầy Phạm Việt Thắng (Việt Nam), cách học tiếng Anh thần kỳ – Phan Ngọc Quốc (Việt Nam), học tiếng Anh online trên VOA, BBC, Học tiếng Anh cùng Mr. Duncan… vân vân và vân vân, chưa kể tới còn hàng trăm ngàn video được chia sẻ trên youtube về việc học tiếng Anh này.

Rối bời trong một biển trời phương pháp và tài liệu, sau nhiều ngày đọc thông tin và tìm hiểu, tôi đã có quyết định cho riêng mình. Tôi tự nói với bản thân rằng mình không có gì để mất, và mình cũng không có gì ngoài thời gian và sự kiên trì. Thế là tôi chọn đại một phương pháp để học. Nhưng tôi đã không chọn một mà tôi chọn tới

…. to be continued ……………..